Tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác ngồi xem Croatia đá bại Argentina ở tứ kết World Cup 2018. Lúc đó cả phòng trọ tôi đang ở đều im thin thít, mấy đứa vừa “tự tin” đặt niềm tin vào Messi thì cứ ngồi nhìn màn hình không nói được gì. Không ai đoán trước được. Chẳng ai đoán được cả. Và đó chính xác là lý do tôi mê World Cup hơn bất kỳ giải đấu nào khác — vì cái bất ngờ ở đây nó không phải ngoại lệ, nó gần như là quy luật.

World Cup 2026 đang đến rất nhanh, khai mạc ngày 11/6/2026 tại Mỹ–Canada–Mexico, chung kết dự kiến 19/7/2026. Lần đầu tiên trong lịch sử giải đấu có 48 đội tham dự, chia thành 12 bảng đấu, mỗi bảng 4 đội. Tức là cánh cửa vào vòng trong rộng hơn hẳn — và điều đó tạo ra đất sống cực tốt cho những đội bóng mà người ta hay gọi là “ngựa ô”.
Nếu bạn đang theo dõi các phân tích, dự đoán hay muốn tham khảo kèo bóng đá world cup từ các chuyên gia, thì đây đúng là thời điểm bắt đầu để ý đến nhữngái bóng dưới đây — trước khi cả thế giới bắt đầu nhắc tên họ.
Nhật Bản — đội bóng mà người ta vẫn chưa đánh giá đúng
Tôi nói thật, Nhật Bản đang bị định giá thấp hơn thực lực một cách có hệ thống. Năm 2022, họ hạ cả Đức lẫn Tây Ban Nha ở vòng bảng — hai đội vô địch thế giới từng đoạt cúp vàng — rồi chỉ dừng lại ở vòng 16 vì loạt penalty may rủi. Không phải vì yếu hơn Croatia. Cơ bản là không phải.
Thế hệ cầu thủ Nhật hiện tại đang chơi ở châu Âu với mật độ dày đặc hơn bao giờ hết: Takefusa Kubo ở Real Sociedad, Ritsu Doan ở Freiburg, hay Kaoru Mitoma từng khiến Premier League phải ngả mũ khi còn khoác áo Brighton. Bộ khung đó đến 2026 sẽ vào độ chín. Họ có chiến thuật rõ ràng, thể lực tốt, và cái gì đó còn đáng sợ hơn: họ không sợ các đội lớn. Điều đó không phải ai cũng có.
Với format 48 đội và 12 bảng, Nhật có cơ hội lọt vào vòng trong từ một bảng nhẹ hơn. Từ đó trở đi — ai dám chắc?
Morocco — từ giấc mơ 2022 đến tham vọng thật sự
Qatar 2022, Morocco vào đến bán kết. Đội bóng châu Phi đầu tiên trong lịch sử làm được điều đó. Người ta bảo may mắn. Người ta bảo đặc biệt. Nhưng nhìn lại cách họ chơi — pressing có tổ chức, hàng thủ kỷ luật điên cuồng, và Yassine Bounou chơi như người đang bịt lỗ thủng đê bằng tay không — đó không phải may mắn.
Đội hình Morocco vẫn đang trong chu kỳ đi lên. Achraf Hakimi giờ đây đã là một trong những hậu vệ cánh hay nhất thế giới chứ không còn là “cầu thủ trẻ triển vọng” nữa. Sofyan Amrabat, dù hay dở thất thường ở Man Utd, khi khoác áo đội tuyển lại hóa thành một cái máy tranh chấp bất tận. Và quan trọng hơn — HLV Walid Regragui đã chứng minh ông biết cách xây một đội bóng thực sự, không phải ghép 11 cá nhân lại với nhau.
Vào đến tứ kết, thậm chí bán kết một lần nữa? Tôi không thấy đó là viễn cảnh điên rồ chút nào.
Ecuador và Uruguay — hai ứng cử viên từ Nam Mỹ mà người ta hay bỏ qua
Nam Mỹ thường chỉ được nói đến qua Brazil và Argentina, nhưng bảng phân loại CONMEBOL luôn là bảng khốc liệt nhất hành tinh — mọi đội phải đá hết 18 lượt đấu sân nhà sân khách với toàn những đối thủ không dễ chịu. Ecuador và Uruguay đều sống sót trong cái nồi hầm đó qua nhiều chu kỳ.
Ecuador có thế hệ cầu thủ trẻ đang trưởng thành nhanh — Moisés Caicedo tại Chelsea là ví dụ rõ nhất về cách đội bóng này đang xuất khẩu tài năng ra thế giới. Uruguay thì khác, họ già dặn hơn, kỹ tính hơn, và dưới tay Marcelo Bielsa — nếu ông dẫn dắt đến 2026 — có thể sẽ trở thành một cỗ máy chiến thuật thực sự đáng gờm.
Cả hai đội này, nếu gặp được bảng đấu tương đối thuận, hoàn toàn có thể tiến sâu và làm phiền bất kỳ ông lớn nào.
Tóm lại, nếu bạn hỏi tôi đội nào sẽ tạo ra bất ngờ ở World Cup 2026 — tôi không biết chính xác. Chẳng ai biết. Nhưng theo dõi những đội này từ bây giờ sẽ giúp bạn không bị bất ngờ theo kiểu “ủa đội này từ đâu ra vậy?” khi họ đang ăn mừng trong hiệp phụ. Và cái cảm giác đó — nhận ra một đội hay trước khi thế giới nhận ra — mới thật sự là thú vị khi xem bóng đá.
Lưu ý: Mọi phân tích ở đây chỉ m
